Cẩm nang gia đình Việt

Mong một ngày gặp lại anh có thể mỉm cười và nói với em rằng: “Đã lâu không gặp…”!

“Hãy mỉm cười khi tình cờ gặp lại nhau, hãy giữ lại ký ức đẹp nhất và hãy nhớ mọi thứ đều đã nhạt phai, mọi thứ đều đã thay đổi…”

Ngày hôm nay gặp lại anh tại nơi quen thuộc của đôi ta em rất bất ngờ hóa ra anh vẫn đứng nơi đó chờ em. Nếu như trước đây hai năm em sẽ mỉm cười hạnh phúc và ôm chặt lấy anh sẽ không nỡ để anh chờ đợi cô gái ngốc nghếch này. Nhưng tất cả đã quá xa rồi anh ạ!

Em cứ sợ sau khi chia tay em sẽ day dứt, đau khổ về mối lương duyên không trọn vẹn, cứ sợ quyết định xa anh ngày hôm đấy là sai vì tính ích kỷ tự ái của em. Em cũng sợ em sẽ sống mãi trong quá khứ, sống trong những tháng ngày hạnh phúc có anh, sống trong thói quen anh nuông chiều biến kỉ niệm thành nỗi nhớ ám ảnh như mê cung không có lối ra và để rồi đem thương nhớ để tự giết chết mình khi đêm đến.

Em cứ ngỡ chúng ta xa nhau mỗi người một lối đi riêng nhưng điều đó vẫn không đủ để hình bóng anh khuất lấp sau ánh hoàng hôn ấy. Em thật sự yếu đuối, em không biết đã tự hỏi bản thân trăm ngàn câu hỏi biết làm sao khi anh không còn bên em nữa, biết làm sao khi lỡ yêu anh nhiều đến thế. Với em anh không chỉ là hạnh phúc là người yêu mà còn là người thương, là thứ đã từng rất quan trọng trong cuộc sống của em thời gian ấy. Đã có khoảng thời gian em mơ về cuộc sống tương lai, đã từng xem anh là hơi thở…

Gặp lại anh quá khứ đẹp đẽ em đã từng có lại ùa về, nhưng bây giờ giữa chúng ta không là gì, chỉ còn gọi nhau là tiếng “người yêu cũ”, trái tim em cũng thôi thổn thức trước anh chỉ bất giác mỉm cười và bình yên như nhắc đến một thứ đã quen thuộc. Anh à, tình yêu em dành cho anh đã là của ngày hôm qua và nó cũng ngủ quên rồi. Em cũng không còn cảm giác trái tim đau nhói và bàn tay siết chặt mỗi khi nhắc đến anh và em cũng quên đi những gì thuộc về anh. Dường như mọi thứ thời gian đã xóa nhòa, mờ dần trong ký ức. Em còn nợ anh một lời hứa, lời xin lỗi có lẽ em không còn tiếp tục làm được nữa.

Giờ đây cả anh và em đã thực hiện được giấc mơ của mình chỉ khác là không còn sự hiện diện của đối phương trên thành công của đôi ta. Công việc, mọi mối quan hệ cuốn em vào vòng xoay của cuộc sống bận rộn khiến em không còn có thói quen nhớ đến, nó lấp đầy khoảng trống anh để lại cho em…

Hãy để nó đi vào ký ức, một ký ức nguyên vẹn và đẹp đẽ và hãy nhớ chúng ta đã dành một phần thanh xuân nhiệt huyết nhất dành cho nhau. Mong một ngày gặp lại anh có thể mỉm cười bình yên và nói với em rằng: “Đã lâu không gặp…”!